AnphaNews

Anphabe

Connecting opportunities
hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmWJrUr98qKellJ--oJvSpZbWnaeg0dPXytrJvrPJntaFxd3bz9PHlXbJpc-h1Fhr2XKcb1qe26OXp52oo1p0pZ9hYmqFqJ-Vqailx3-f0ptZn6tuZpyH1MLWxc_ZhmvCc5Sd3eDh

Những nẻo đường.... thất bại

Answer23 hZWZmZhhmGyVlpKExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hycKBXpaiZrKmhqKCHa6RqnHJYl6OnnNaslc2UWZ-rbmSch5ianJqEoddqmXOGxMXX09iQnspToZugZmvjtQ..
Do Chi Hieu, CFA's picture
1349512775

Người ta thưởng bảo “Lịch sử được viết bởi người thắng cuộc”. Chúng ta thích đọc câu chuyện thành công của những người nổi tiếng, thích đọc sách dạy làm giàu vì nó tạo cảm hứng tích cực cho những nỗ lực của mình. Tôi thì khác, tôi cũng đọc hồi ký của các vỹ nhân, nhưng quan tâm nhiều hơn đến những thất bại của họ, bởi lẽ giản đơn là tôi học được nhiều hơn từ đó. Để một người đứng lên công nhận mình thất bại đã khó, dám mở long để chia sẻ thất bại còn khó hơn.

Tôi mở discussion này để cùng các thành viên chia sẻ những THẤT BẠI trong sự nghiệp và kinh doanh, những chia sẻ của những người chưa hẳn đã thành công. Chỉ đơn thuần là giúp cho những ai cần sự sẻ chia và những lời khuyên chân thành, hay chỉ là những trải nghiệm cần thiết để tránh những vết xe đổ. Và vì điều đó bạn có thể làm được, dể hơn rất nhiều để “dạy” một người thành công.

Trân trọng

Answer23 hZWZmZhhmGyVlpKExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hycKBXpaiZrKmhqKCHa6RqnHJYl6OnnNaslc2UWZ-rbmSch5ianJqEoddqmXOGxMXX09iQnspToZugZmvjtQ..

Have something to say?

Join Anphabe for free to share and get shared on your own business topics.

Pages

Answers

  • Tuan Anh Vu's picture
    Tuan Anh Vu
    1349945787

    thất bại lớn nhất của cá nhân đó là không rút kinh nghiệm từ chính những thất bại của mình và không mở to mắt quan sát những thất bại người khác để rút ra bài học cho chính mình

      hZWZmZhhmG2Xl5iExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hybqBXlaGnsJqqW23YampqhZ2kpp6nrMGcmoZrqp5tblKTl5yUnIad2Z5om1vFxtbS1sWamYhsz2yWca3j
    • hZWZmZhhmG2Xl5iExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJiUaoObydbWpNLZqJrYc9um2qWeroyxgVpz2W9qbVaplqqan9hSbJGdaXCtqG1snFWX0qOuyaqTmcaHn9SemZyIlWKZbJyFneDh
    hZWZmZhhmG2Xl5iExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJeYaoOgydel0tHTlqPad9Wk01hr2XKab1qox6eVoKdbcJlzZJ-rpGqccliTo6aqx6WVzZRZn6tuZZyHlZOcl5qIn6Obcp6F0drSy6OU25rKVKGpappyhmxtcJhXb7Cx
  • TRAN THANH PHONG's picture

     Chào anh Phan Thông

    Rất vui được làm quen với anh, Phong thì lại thất bại thheo kiểu khác, khi Phong thành lập công ty về thực phẩm Phong cũng áp đặt ý kiến chủ quan của mình không đo lường và đánh giá độ lớn của thị trường. Nhưng điều cay đắng nhất mình học được đó là kiểm xoát công nợ. Khi nền kinh tế không bị khủng hoảng việc kinh doanh còn dễ dàng khách hàng vẫn trả tiền đều đều. Nhưng khi kinh tế khó khăn họ phá sản, kéo theo mình không đủ vốn hoạt động nên phá sản theo họ.

    Nhưng chỉ vài dòng thì mình cũng không thể nào chia sẽ hết những gì mình đã học được.

    Rất vui được làm quen với tấc cả các anh chị


      hZWZmZhhmG2Xl5iExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hybqBXlaGnsJqqW23YampqhZ2kpp6nrMGcmoZrqp5tblKTl5uTnIad2Z5om1vFxtbS1sWamYhsz2yWca3j
    • hZWZmZhhmG2Xl5iExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJiUaoObydbWpNLZqJrYc9um2qWeroyxgVpz2W9qbVaplqqan9hSbJGdaXCtqG1snFWX0qOuyaqTmcaHn9SemZyIlWKYa5yFneDh
    hZWZmZhhmG2Xl5iExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJeYaoOgydel0tHTlqPad9Wk01hr2XKab1qox6eVoKdbcJlzZJ-rpGqccliTo6aqx6WVzZRZn6tuZZyHlZOblpqIn6Obcp6F0drSy6OU25rKVKGpaptyhmdoap1uVm6xtg..
  • Nguyen Tran Trung's picture


    Tôi cũng gặp nhiều thất bại cả trong công việc lẫn trong cuộc sống.Cụ thể như:tôi đã từng để "Cái Tôi" của tôi hơi cao do lúc đó chưa đủ chín chắn và tôi đã thất bại.Cũng may là tôi kịp nhận ra và từng bước thay đổi bản thân. Chữ "Nhẫn" là chữ mà tôi tâm đắc nhất.Nó dạy cho tôi biết tỉnh táo, thận trọng hơn trong mỗi quyết định (dù lớn hay nhỏ) của mình.Giờ đây, tôi đã thay đổi rất nhiều.Vấn đề ở chỗ ta "tiêu hóa" sự "THẤT BẠI" đó như thế nào và làm gì để không vấp ngã mà thôi.Đôi khi, Thất Bại lại là điều mà ta phải "CÁM ƠN" nó vì nó giúp ta trưởng thành hơn.Có đúng không các bạn?

     

      hZWZmZhhmG2Xl5iExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hybqBXlaGnsJqqW23YampqhZ2kpp6nrMGcmoZrqp5tblKTl5yXmIad2Z5om1vFxtbS1sWamYhsz2yWca3j
    • hZWZmZhhmG2Xl5iExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJiUaoObydbWpNLZqJrYc9um2qWeroyxgVpz2W9qbVaplqqan9hSbJGdaXCtqG1snFWX0qOuyaqTmcaHn9SemZyIlWKZb5iFneDh
    hZWZmZhhmG2Xl5iExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJeYaoOgydel0tHTlqPad9Wk01hr2XKab1qox6eVoKdbcJlzZJ-rpGqccliTo6aqx6WVzZRZn6tuZZyHlZOcmpaIn6Obcp6F0drSy6OU25rKVKGpaptyhmhobpxrVm6xtg..
  • Thanh Tran Dan's picture
    Thanh Tran Dan
    1350709264

     Hôm nay mở lại báo cũ ra đọc, tình cờ tìm thấy bài viết NGƯỜI THẬT VIỆC THẬT này liền post lên đây cho mọi người cùng coi. Xem ra để dẫn đến thành công thì chỉ có một số yếu tố nhất định xoay quanh "Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa". Còn dẫn đến thất bại thì có đến cả ngàn lý do nhỉ!

    Hồi
    đó, đang từ một viên chức bình thường, tôi đột ngột quyết định chuyển
    sang làm kinh doanh. Tôi chọn hướng mở quán ăn vì đã nhiều lần… đi ăn
    quán, đã phần nào hình dung được công việc kinh doanh. Và quan trọng hơn
    nữa là tôi tự tin vì mình cũng biết chút ít về nghề bếp. Người thân can
    ngăn “chớ thấy người ăn khoai vác mai đi đào”, nhưng tôi bỏ ngoài tai.

    TỪ QUYẾT ĐOÁN ĐẾN… GÀN

    Trong kinh doanh rất cần phải cố chấp, tôi nghĩ thế. Cố chấp, trong
    một chừng mực nào đó, là quyết đoán, bản lĩnh, dám nghĩ dám làm.

    Công việc đầu tiên của tôi là tìm thuê mặt bằng. Việc này tôi không
    có kinh nghiệm nhưng vẫn quyết làm một mình, bởi không muốn tiếp tục
    nghe những lời can ngăn. Đọc báo thấy đăng “nhà cho thuê nguyên căn, sân
    để được xe tải, giá thuê vừa phải, hẻm xe hơi vào được…”, tôi liên hệ
    ngay với chủ nhà. Xem xong căn nhà cảm thấy vừa ý, tôi quyết định đặt
    cọc, làm hợp đồng… ngay trong ngày.

    Tôi sợ nếu không quyết định sớm sẽ có người khác đến thuê, quên
    việc phải thương lượng giá. Mẹ tôi biết chuyện cứ cằn nhằn suốt, bởi khi
    bà đi hỏi chuyện mấy ông xe ôm đầu hẻm và dò la người dân sống gần đó
    thì hiểu ra tôi đã thuê hớ giá khá nhiều. Lúc này thì đành chịu, tôi đã
    ký hợp đồng, đã đặt cọc ba tháng, và đóng trước một tháng tiền nhà. Sau
    đó tôi còn phát hiện ra một số điều kiện về mặt bằng chỉ có trên… mục
    rao vặt. Chẳng hạn, “hẻm xe hơi vào được” nhưng lại không ra được, vì
    đầu con hẻm rộng tới 12 mét nhưng vào đến căn nhà tôi thuê thì chỉ còn 4
    mét! “Sân để được xe tải” có nghĩa là sân không có mái che, giữa trưa
    trời nắng mới thật là khủng khiếp. Tiếc là lúc xem nhà và khi ký hợp
    đồng tôi lại đi vào buổi chiều tối nên cứ thấy mát rượi!

    Ngày khai trương, quán phở rất đông khách. Tôi đắc ý cho là mình
    quyết định đúng mà không để ý đến một điều là lần đầu tiên ở khu vực này
    xuất hiện một quán phở. Người ta đến ăn vì tò mò chứ chưa hẳn vì nhu
    cầu. Sau vài ngày đông vui, khách đến quán cứ thưa thớt dần. Tôi lại
    phải động não tìm nguyên nhân thất bại. Đây là một khu dân cư đông đúc,
    nhưng hầu hết đều là viên chức nên sống khá khép kín. Sáng họ vội đi làm
    nên không kịp ăn, chiều về ăn cơm tối với gia đình. Rốt cuộc khách hàng
    chính của quán tôi ở con hẻm chỉ là mấy ông bà nghỉ hưu. Nhưng khổ nỗi
    họ lại sợ cao huyết áp nên chẳng mấy ai đụng đến phở. Vậy là  tôi đành
    trông chờ vào khách vãng lai.

    Con hẻm mà tôi mở quán ăn thông sang nhiều hẻm và đường lớn khác
    nên suốt ngày tấp nập người qua lại. Tôi thấy đây là ưu điểm và bỏ qua
    lời cảnh báo từ người thân rằng “đây là con đường chết, người qua lại
    tuy tấp nập nhưng đó là vì công việc, vì… tránh kẹt xe, chứ không phải
    để tìm một điểm ăn uống”. Hơn nữa, như nhiều người phân tích, quán của
    tôi chẳng có gì hấp dẫn để thu hút khách vãng lai. Quán không có bảng
    hiệu, chỉ có mỗi hộp đèn gắn tít trên trời. Thêm nữa, hộp đèn chỉ mở vào
    buổi tối, còn ban ngày khách đi từ xa chỉ thấy mỗi tên quán (là tên
    tôi!) còn quán bán gì thì không rõ, vì chữ “phở” tôi để quá nhỏ.

    Kinh doanh phở ế ẩm, tôi đột ngột chuyển sang bán cơm, vì nghĩ món
    này “thiết thực” hơn. Một lần nữa quyết định quá nôn nóng của tôi đã gây
    họa. Có khách vào quán gọi phở đã phải sượng sùng quay ra, vì tôi bán
    cơm mà vẫn treo hộp đèn quán phở! Thậm chí, chiếc xe phở còn được tôi
    “cải tiến” thành tủ kiếng bày thức ăn bán với cơm! Nhưng điều đó cũng
    chưa “nghiêm trọng” bằng việc tôi quyết định quay trở lại bán phở lần
    nữa. Do bán cơm không đắt khách như mong muốn, và lại có nhiều khách gợi
    ý tôi nên bán phở trở lại. Lúc này không ai còn hiểu nổi quán tôi thực
    sự bán gì!

    Vì cố chấp, tôi đã bằng mọi cách quyết phải đạt được thành công.
    Cũng vì cố chấp, tôi cứ sợ mọi người cười chê thất bại của mình. Chính
    những suy nghĩ này đã dẫn đến một đường lối kinh doanh không nhất quán,
    làm tôi ngày càng lún sâu vào thất bại.

    “SÁNG TẠO” QUÁ MỨC

    Sau một thời gian loay hoay từ “phở” sang “cơm”, hết “cơm” đến
    “phở”, tôi chuyển sang bán nước uống. Nếu như ở hàng ăn đòi hỏi phải
    nghiêm ngặt trong công thức chế biến, thì với thức uống tôi lại thấy hợp
    với đầu óc “sáng tạo phong phú” của mình.

    Lần này rút kinh nghiệm chuyện làm bảng hiệu lúc bán phở quá mờ
    nhạt, tôi cho làm lại hộp đèn, vẽ lại bảng hiệu với cái tên… rất Tây:
    “Hi there, buddies!”. Sợ cái tên này nghe lai căng quá nên trong tờ rơi
    đi phát ở trường học, tôi đã cẩn thận chuyển ngữ sang tiếng Việt, nghe
    thật… kêu: “Chào nhé, bạn mình ơi!”.

    Rồi tôi bắt tay vào nghiên cứu công thức pha chế các món uống. Tôi
    “sáng tạo” bằng cách thêm vị này, bớt vị nọ. Vì quá “sáng tạo”, tôi đã
    tạo ra một thực đơn dài dằng dặc hàng mấy chục món giải khát, chưa kể
    cũng ngần ấy món trái cây và sinh tố. Tên gọi các món lại được đặt quá
    bay bổng, đến nỗi khách không thể hình dung mình sắp được “thưởng thức”
    món gì với những cái tên như “Hây hây má hồng”, “Mắt ai mãi tìm”, “No 4
    go”… Cũng vì tôi tạo ra quá nhiều công thức nên lúc pha chế cho khách
    tôi không thể nào nhớ xuể. Vậy là vừa pha chế tôi phải vừa… cầm giấy ghi
    công thức nhẩm đọc. Việc này đôi khi cũng dẫn đến nhầm lẫn trong pha
    chế khi quán đông khách.

    Tôi đã cố hết sức nhưng vẫn không thành, chỉ còn biết rút ra bài  học cho chính mình:

    • Kinh doanh rất cần sáng tạo nhưng không phải là phi thực tế.
    • Và điều quan trọng hơn là không thể chủ quan khinh suất.

    Tôi vốn thích yên tĩnh nên khi kinh doanh đã chọn hẻm để mở quán.
    Ngoài lý do đó, tôi còn bị thuyết phục bởi nhiều quán ăn dù mở trong hẻm
    mà vẫn rất  thành công. Nhưng tôi lại quên rằng những quán thành công
    đó rất khác biệt so với tôi. Đó là những quán chuyên bán đặc sản vùng
    miền, quán cà phê vườn lãng mạn… Chứ bán hàng ăn uống bình thường như
    tôi mà tìm nơi tịnh vắng thì chỉ có thất bại. Lẽ ra tôi phải biết vận
    dụng câu “buôn có bạn, bán có phường” khi chọn địa điểm mở quán.

    Tôi cố cầm cự hơn một năm thì đành đóng cửa. Tôi chạnh nghĩ mình
    không có khiếu kinh doanh! Đi ăn quán thường xuyên, làm bếp thuần thục
    chưa hẳn đã có thể kinh doanh quán ăn giỏi!


    Thời báo kinh tế SG

      hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hybqBXlaGnsJqqW23YampqhZ2kpp6nrMGcmoZrqp5tblKTmJWRl4ad2Z5om1vFxtbS1sWamYhsz2yWca3j
    • hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJiUaoObydbWpNLZqJrYc9um2qWeroyxgVpz2W9qbVaplqqan9hSbJGdaXCtqG1snFWX0qOuyaqTmcaHn9SemZyIlWOSaZeFneDh
    hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJeYaoOgydel0tHTlqPad9Wk01hr2XKab1qox6eVoKdbcJlzZJ-rpGqccliTo6aqx6WVzZRZn6tuZZyHlZSVlJWIn6Obcp6F0drSy6OU25rKVKGpaptyhmhobpZsVm6xtg..
  • Xuan Huynh's picture
    Xuan Huynh
    1350711935

     Cảm ơn câu trích dẫn " Thấy người ăn khoai vác may đi đào" của bạn Thanh. Đó là trường hợp của tôi mấy năm về trước. Lúc đó tôi cũng đi làm cho công ty, về lĩnh vực thiết kế nội thất - đồ họa, thấy công ty làm lợi nhuận rất khá. Tôi làm ở cty đó 3 năm từ lúc là sinh viên. Đến khi ra trường, tôi mở liền công ty. Chắc mọi người đã hiểu ngay việc gì xảy ra. Công ty chỉ hoạt động cầm chừng trong khoảng gần 2 năm rồi tan rả. Lúc đó, tôi rất thê thảm các bạn ạ. Mối quan hệ với các bạn chung vốn không còn; người yêu cũng vì vậy mà chia tay; ngập trong nợ nần. Cũng may lúc đó gia đình tôi hỗ trợ để tôi trả chậm các khoản nợ. Tôi đi làm lại và đã trả xong nợ được mấy năm, mọi việc cũng êm đẹp lại.

    Nhìn lại lúc đó, vẫn tự hỏi vì sao mình "gan và liều" thế. Giờ mới thấy là lúc đó mình không hề biết về: thuế DN, kế toán - tài chính, công nợ, quản lý nhân sự gì cả. Tôi chỉ tin vào khả năng chuyên môn của mình và nghĩ là đã đủ rồi. Thậm chí cách giữ mối quan hệ với partner cũng không biết; toàn cư xử theo cảm tính.

    Thật sai lầm!

    Sau mấy năm đi làm lại tôi học thêm nhiều điều về hoạt động DN.

    Bây giờ tôi cũng đang hùn với các bạn để kinh doanh. Công ty cũng chưa thật tốt lắm. Nhưng qua lần trước, tôi thấy vũng vàng hơn; biết mình muốn đạt được gì và quan trọng là biết "vị trí" của mình trong công ty, trong các mối quan hệ để thỏa thuận, thương lượng; khi nào nên tiến, khi nào nên lùi.

    Mỗi khi nhớ lại thời gian trước, tôi không khỏi bùi ngùi. Cái giá cũng đắt nhưng đáng giá!

      hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hybqBXlaGnsJqqW23YampqhZ2kpp6nrMGcmoZrqp5tblKTmJWRmYad2Z5om1vFxtbS1sWamYhsz2yWca3j
    • hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJiUaoObydbWpNLZqJrYc9um2qWeroyxgVpz2W9qbVaplqqan9hSbJGdaXCtqG1snFWX0qOuyaqTmcaHn9SemZyIlWOSaZmFneDh
    hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJeYaoOgydel0tHTlqPad9Wk01hr2XKab1qox6eVoKdbcJlzZJ-rpGqccliTo6aqx6WVzZRZn6tuZZyHlZSVlJeIn6Obcp6F0drSy6OU25rKVKGpappyhmlsaZ1Xb7Cx
  • Minh Thanh Nguyen's picture

    Mình mới đọc được 1 chia sẻ về thất bại đầu đời, thấy hay nên post lên đây:

    Chẳng
    dại gì nói cái ngu của mình. Nhưng tôi (xin được giấu tên), vốn dại sẵn, muốn
    những người khởi nghiệp tránh dấu chân thất bại như mình.

    Tôi từng
    nghênh mặt với những ý tưởng kinh doanh mới lạ, "tư vấn" cho nhiều
    người làm ăn thành công. Cùng chút vốn liếng học lỏm ở trường Đại học
    kinh tế và những bí quyết kinh doanh từ sách vở, tôi mang trong mình tham vọng
    thành tỷ phú, một tham vọng đầy thách thức, khát khao.

    Viễn cảnh
    màu hồng

    Tôi tập hợp
    những người bạn thân, có máu kinh doanh, tất nhiên, có cả tiền nữa. Bản vẽ kinh
    doanh bất đầu được phác họa: chụp ảnh, thiết kế quảng cáo, in ấn và tham vọng
    tiến tới một công ty PR, tổ chức sự kiện... Phần thiết kế, chúng tôi đảm trách.
    Phần in ấn chuyển sang một nhà in để kiếm thêm phần trăm.

    "Những
    bước đi ban đầu của các "đại gia" trong ngành quảng cáo như Đất Việt
    Golden, Stormeyc... chắc cũng chỉ “bắt đầu như thế", tôi nghĩ.

    Đích
    thân tôi nghĩ thương thuyết với một nhà in off-set, bao bì ở tp. HCM. Và OK!
    Hàng in của chúng tôi mang đến được ưu tiên, được coi như người nhà. Những
    người nằm trong HĐQT được chính tôi tuyển chọn với tiêu chuẩn là phải có tâm,
    nhiệt tình và có khách hàng sẵn cũng như những mối quan hệ tốt trong xã hội.

    Chúng tôi
    không ngại vung tiền vào việc trang trí nội thất, trang thiết bị. Tiền thuê mặt
    bằng cộng với các khoản điện, nước, điện thoại, đồ dùng văn phòng tôi định vào
    khoảng vài chục triệu đồng/tháng. Số tiền ấy chẳng nhiều nếu so với tất cả
    những gì chúng tôi đang sở hữu: khách hàng, những người tài có tiền và đặc biệt
    là tương lai màu
    đỏ chói
    .

    Tôi tập trung
    vào việc tuyển chọn những nhân viên kinh doanh, tiếp thị có kinh nghiệm mà tôi
    cho rằng họ là những người sẽ nuôi sống Công ty.

    Mọi chuyện
    đúng như kế hoạch. Tôi
    khâm phục tôi quá
    !

    Sai lầm
    nối tiếp sai lầm

    Song, hiện
    thực nằm xa ý tưởng táo bạo nhất của tôi. Các nhân viên tiếp thị chỉ giỏi nói (chính họ đã thuyết phục được tôi mà)!
    Ở những sản phẩm thiết kế và in ấn, họ không biết cách tư vấn cho khách hàng.
    Đúng hơn, họ không biết nói gì về sản phẩm của mình ngoài những lời chung
    chung.

    Thế là tôi,
    Chủ tịch HĐQT, phải làm “trợ lý” cho nhân viên của mình khi gặp khách hàng khi
    có hợp đồng lớn, chúng tôi tự xoay xở, tuyển thêm nhân viên, không "outsourcing”(thuê
    bên ngoài).

    Kết quả là
    một số nhân viên mới không đáp ứng được công việc ngay tức khắc. Điều này dẫn
    đến sản phẩm thiếu cả chất lẫn lượng.

    Kỳ vọng
    nhiêu, thất vọng càng lớn. Khách hàng đến và đi quá dễ. Hơn thế, chẳng dễ lấy
    được tiền với những sản phẩm đã hoàn tất. Vì nể và sợ mất khách hàng, chúng tôi
    buộc để cho họ nợ.

    Không thuê kế
    toán, tất cả sổ sách, thu chi của Công ty, tôi chỉ dám giao người nhà quản lý.
    Sai lầm! Người nhà không chuyên sâu về hạch toán. Tôi lại quá nhiều việc để có
    thể kiểm soát tình hình hoạt động tài chính của Công ty.

    Sau một năm,
    những khoản nợ của chúng tôi đối với nhà in tăng vọt, trong khi khoản thu từ
    khách hàng lại bị "tắc nghẽn". Chúng tôi phải mượn tiền của người
    thân để duy trì hoạt động của Công ty. Nhưng càng đổ tiền vào nhiều thì nợ lại
    càng chồng chất.

    Mệt mỏi vì
    công việc, tôi chẳng có nhiều thời gian cho người vợ mới cưới. Chúng tôi càng
    ít nói chuyện với nhau khi những khoản nợ của tôi chồng chất. Những cuộc tranh
    cãi bùng nổ, liên lụy đến họ hàng bạn bè...

    Cái tiếng
    "kẻ thất bại" cứ bám víu lấy tôi trong cả giấc ngủ, như một sự trả
    thù ghê gớm nhất: ít ăn, mất ngủ, kẻ thất bại tôi sụt cân và biến thành bộ
    xương biết đi từ lúc nào không hay.

    Sau thời gian
    dài đấu tranh tư tưởng tôi quyết định không tham gia vào HĐQT, bán hết số cổ
    phần lên đến hàng trăm triệu đồng để đổi lấy sự "bình yên" - không
    dính líu đến những món nợ của Công ty.

    Thất bại của
    tôi đã quá rõ: Tôi còn chưa biết quản lý. Tôi không có một kế hoạch kinh doanh
    rõ ràng, kinh doanh cái mình thích chỉ là do tôi có thể tự làm ra cái đó. Tôi
    không biết phân chia kế hoạch theo từng thời điểm cụ thể, lượng sức hợp năng
    lực. Tôi không tham khảo kinh nghiệm những người đi trước. Họ đã trả giá, đã
    giải quyết chuyện kinh doanh như thế nào. Tôi cũng không có kinh nghiệm khi có
    linh cảm dự báo tình hình, không nhìn nhận tổng hợp về tính rủi ro dài hạn. Tôi
    quá tham lam.

    Và còn
    nhiều thứ nữa...

    www.saga.vn|
    bigZezo - Theo Tạp chí thành đạt

     

      hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hybqBXlaGnsJqqW23YampqhZ2kpp6nrMGcmoZrqp5tblKTmJyWnIad2Z5om1vFxtbS1sWamYhsz2yWca3j
    • hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJiUaoObydbWpNLZqJrYc9um2qWeroyxgVpz2W9qbVaplqqan9hSbJGdaXCtqG1snFWX0qOuyaqTmcaHn9SemZyIlWOZbpyFneDh
    hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJeYaoOgydel0tHTlqPad9Wk01hr2XKab1qox6eVoKdbcJlzZJ-rpGqccliTo6aqx6WVzZRZn6tuZZyHlZScmZqIn6Obcp6F0drSy6OU25rKVKGpaptyhmhobpZrVm6xtg..
  • Thông Phan's picture
    Thông Phan
    1349669104

    Hân hạnh được làm quen với anh, em hiện tại đang làm việc tại công ty truyền thông. Những ngày trước em cũng đã từng trải qua thất bại, đó là khi em bắt tay vào xây dựng thương hiệu rau an toàn ở địa bàn tỉnh Dak Lak. Em đã chủ quan trong việc nhận định phân tích nghiên cứu thị trường, dẫn đến sử dụng nguồn lực không hiệu quả. Đó là một bài học quá rẻ đối với em. Hiện giờ em đã học được thêm rất nhiều thứ nhưng vẫn biết là mình còn chưa thật sự giỏi. Em xin chia sẻ thế!

      hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hybqBXlaGnsJqqW23YampqhZ2kpp6nrMGcmoZrqp5tblKTl5uSm4ad2Z5om1vFxtbS1sWamYhsz2yWca3j
    • hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJiUaoObydbWpNLZqJrYc9um2qWeroyxgVpz2W9qbVaplqqan9hSbJGdaXCtqG1snFWX0qOuyaqTmcaHn9SemZyIlWKYapuFneDh
    hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsm2pTcdGrrZenVW7VbW6eUp3Zppeky9TSg5_XnJeYaoOgydel0tHTlqPad9Wk01hr2XKab1qox6eVoKdbcJlzZJ-rpGqccliTo6aqx6WVzZRZn6tuZZyHlZOblZmIn6Obcp6F0drSy6OU25rKVKGpaptyhmdrbJ5mVm6xtg..

Pages

hZWZmZhhmG2Xl5mExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUqeqq6KWn4_QoqrNlqDHmaiZ0dPDxMnS1svWjK2a3tyu0sXKU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWZsb1qcodqepYXRqpuTmYGi1pyczZOY2KGjnoSg15uanoTWxaLCpteFncSelmuw464.
Lazy Load...